anhduongco

Tin tức - Blog

Điện - Dòng máu của vạn vật ( Phần 1 )

Đăng bởi : huan seo06/05/2019

    Con người có mối quan hệ mật thiết với điện, đến mức gần như không thể tách rời cuộc sống của bạn khỏi nó. Chắc chắn, bạn có thể chạy trốn khỏi thế giới của những đường dây điện chằng chịt và sống cuộc sống hoàn toàn khỏi điện mạng điện nhân tạo , nhưng ngay cả ở những góc cô đơn nhất của thế giới, điện vẫn tồn tại. Nếu nó không thắp sáng những đám mây bão trên đầu hoặc kêu lách tách trong một tia lửa tĩnh trong tầm tay bạn, thì nó sẽ di chuyển qua hệ thống thần kinh của con người, định hình ý chí của não bộ trong từng nhịp đập, nhịp thở .

  Khi cùng một thế lực bí ẩn tạo năng lượng cho 1 nhịp đập của trái tim hay là một tia sét , sự đối ngẫu tò mò xảy ra: Chúng ta lấy điện để thêm được một giây sự sống , làm cuộc sống của chúng ta tốt hơn và trêu chọc sức mạnh của nó tiếp theo. Hơn hai thế kỷ rưỡi đã trôi qua kể từ khi Benjamin Franklin và những người khác chứng minh sét là một dạng điện, nhưng vẫn không hết sợ hãi khi một ánh đèn flash đặc biệt dữ dội chiếu sáng phía chân trời. 

  Điện năng là thế giới của chúng ta và cũng là cơ thể của chúng ta , khái thác và sử dụng nó là cả lĩnh vực cực kì rộng lớn bám rễ vào gần như tất cả những gì chúng ta có thể và không thể cảm nhận xung quanh. Mặc dù chúng ta đã quen với tác dụng của nó, nhiều người không hiểu chính xác điện là gì - một dạng năng lượng có mặt khắp nơi do chuyển động của các hạt tích điện, giống như các electron. Khi đặt câu hỏi, ngay cả nhà phát minh nổi tiếng Thomas Edison cũng chỉ định nghĩa nó là "một chế độ chuyển động" và "một hệ thống rung động".

   Trong bài viết này, chúng tôi sẽ cố gắng cung cấp câu trả lời dễ hiểu hơn. Chúng ta sẽ làm sáng tỏ điện là gì, nguồn gốc từ đâu và con người uốn cong nó theo ý muốn như thế nào.

    Đối với điểm dừng đầu tiên của chúng tôi, chúng tôi sẽ đi du lịch đến Hy Lạp, nơi những người cổ đại tò mò bối rối trước những hiện tượng tương tự làm bạn bối rối khi bạn chạm vào một vật kim loại sau khi xáo trộn trên thảm vào một ngày lạnh, khô.

   Mặc dù họ không hoàn toàn hiểu nó, nhưng người cổ đại đã biết về điện. Thales of Miletus, một triết gia Hy Lạp được biết đến như một trong bảy Người khôn ngoan huyền thoại, có thể là người đầu tiên nghiên cứu về điện, vào khoảng năm 600 trước Công nguyên bằng cách cọ xát hổ phách - nhựa cây hóa thạch - bằng lông, anh ta có thể thu hút bụi, lông và các vật nhẹ khác. Đây là những thí nghiệm đầu tiên với tĩnh điện , nghiên cứu về điện tích tĩnh hoặc tĩnh điện. Trong thực tế, từ điện xuất phát từ elektron của Hy Lạp , có nghĩa là hổ phách.

    Các thí nghiệm sẽ không tiếp tục cho đến thế kỷ 17. Đó là khi William Gilbert, một bác sĩ người Anh và nhà khoa học nghiệp dư, bắt đầu nghiên cứu từ tính và tĩnh điện. Ông lặp lại nghiên cứu về Thales of Miletus, cọ xát các vật thể với nhau và sạc chúng bằng ma sát. Khi một đối tượng thu hút hoặc đẩy lùi đối tượng kia, anh ta đặt ra thuật ngữ "điện" để mô tả các lực tại nơi làm việc. Ông nói rằng các lực lượng này đã phát triển vì hành động cọ xát đã loại bỏ một chất lỏng, hoặc "sự hài hước" từ một trong các vật thể, để lại một "effluvium" hoặc bầu khí quyển xung quanh nó.

  Khái niệm rằng điện tồn tại như một chất lỏng được bắt đầu trong những năm 1700. Năm 1729, nhà khoa học người Anh Stephen Gray đã quan sát thấy rằng một số vật liệu nhất định, như lụa, không dẫn điện. Lời giải thích của ông là chất lỏng bí ẩn được mô tả bởi Gilbert có thể đi qua các vật thể hoặc bị cản trở khi truyền qua. Các nhà khoa học thậm chí còn chế tạo những chiếc lọ để chứa chất lỏng này và nghiên cứu tác dụng của nó. Các nhà sản xuất nhạc cụ Hà Lan Ewald von Kleist và Pieter van Musschenbroek đã tạo ra cái mà ngày nay được gọi là bình Leyden , một lọ thủy tinh chứa nước và một chiếc đinh có thể tích điện. Lần đầu tiên Musschenbroek sử dụng bình, anh đã nhận được một cú sốc lớn.

Đến cuối những năm 1700, cộng đồng khoa học bắt đầu có được một bức tranh rõ ràng hơn về cách thức hoạt động của điện. Benjamin Franklin đã thực hiện thí nghiệm thả diều nổi tiếng của mình vào năm 1752, chứng minh rằng sét là điện trong tự nhiên. Ông cũng trình bày ý tưởng rằng điện có các yếu tố tích cực và tiêu cực và dòng chảy từ tích cực sang tiêu cực. Khoảng 30 năm sau, một nhà khoa học người Pháp tên Charles Augustin de Coulomb đã tiến hành một số thí nghiệm để xác định các biến số ảnh hưởng đến một lực điện. Công trình của ông đã dẫn đến định luật Coulomb , trong đó tuyên bố rằng các điện tích đẩy lùi và các điện tích trái dấu thu hút, với một lực tỷ lệ với tích của các điện tích và tỷ lệ nghịch với bình phương khoảng cách giữa chúng.

    Định luật Coulomb cho phép tính toán lực tĩnh điện giữa bất kỳ hai vật tích điện nào, nhưng nó không tiết lộ bản chất cơ bản của các điện tích đó. Nguồn gốc và sự hình thành của nó như thế nào? Chúng ta sẽ thấy trong phần tiếp theo, các nhà khoa học đã có thể trả lời câu hỏi đó vào những năm 1800.

    ------- Còn tiếp -------

Phần 2 : Cấu trúc điện và nguyên tử

 

Bình luận (0)

Viết bình luận :